dac-diem-hinh-thai_main
Kiến,Tin tức

Đặc điểm hình thái của kiến

Đặc điểm hình thái của kiến
4.9 (97.84%) 111 votes

Kiến có sự khác biệt về đặc điểm hình thái so với các loài côn trùng khác có râu gấp khúc, tuyến metapleaural và thắt chặt ở phân khúc bụng thứ hai vào trong mấu giống như cuống lá.

Đầu, mesosoma và metasoma là 3 phân khúc cơ thể khác nhau. Cuống lá tạo thành một vòng eo hẹp giữa mesosoma (ngực cộng với phân khúc bụng đầu tiên) và dạ dày (bụng ít có phân đoạn bụng trong cuống lá). Cuống lá có thể được hình thành bởi 1 hoặc hai nút (một mình phân đoạn 2 hay các phân đoạn bụng thứ 2 và 3).

Kiến bò đực có hàm trên mạnh mẽ và đôi mắt kép tương đối lớn giúp chúng có tầm nhìn tuyệt vời.

Giống với các loài côn trùng khác, kiến có bộ xương ngoài và bên ngoài được bao phủ cung cấp vỏ bọc bảo vệ quanh cơ thể và a point of attachment for muscles trái ngược với bộ xương bên trong của con người và những động vật có xương sống khác. Côn trùng không có phổi; oxi và các loại khi khác như CO2 đi qua bộ xương ngoài thông qua các van nhỏ gọi là lỗ thở. Côn trùng cũng không có mạch máu kín; thay vào đó, chúng có ống dài, mỏng, và có khoan lỗ chạy dọc theo phía trên của cơ thể (gọi là động mạch chủ ở lưng) có chức năng như tim, và bơm huyết tương lên đầu, vì vậy giúp lưu thông dịch trong cơ thể. Hệ thần kinh bao gồm dây thần kinh bụng chạy dọc theo chiều dài cơ thể với nhiều hạch và nhánh dọc theo đường đến đoạn cuối phần phụ.

Đặc điểm cấu tạo cơ thể kiến

Đầu

dac-diem-hinh-thai-2
Đầu kiến chứa rất nhiều giác quan

Đầu của kiến chứa rất nhiều cơ quan cảm giác. Giống với các loài côn trùng khác, kiến có mắt kép làm từ nhiều ống kính nhỏ gắn liền với nhau. Mắt kiến tốt cho những chuyển động cấp tính nhưng không cung cấp hình ảnh rõ nét. Chúng có 3 mắt đơn nhỏ trên đỉnh đầu để phát hiện ánh sang và sựu phân cực. So sánh với động vật có xương khác, hầu hết loài kiến đều có thị giác kém và một số loài sống dưới đất bị mù. Tuy nhiên, một số loài kiến như giống kiến lớn ở Australia (bulldog ant) có tầm nhìn tốt và có khả năng phân biệt khoảng cách và kích thước đồ vậy di chuyển trong vòng 1 mét.

Bộ râu (“thăm dò”) được gắn vào đầu; các cơ quan này phát hiện ra hóa chất, dòng không khí và độ rung; chúng cũng được sử dụng để truyền và nhận tín hiệu thông qua chạm vào nhau. Đầu có hai hàm răng mạnh, các hàm dưới, được dùng để chở thức ăn, kéo đồ vật, xây tổ và tự vệ. Ở một số loài, một túi nhỏ () bên trong khoang miệng lưu trữ thức ăn, vì vậy chúng có thể dễ dàng truyền thức ăn qua những con kiến khác hoặc ấu trùng của chúng.

Chân

Tất cả 6 chân đều được gắn vào mesosoma (ngực) và giới hạn trong móng vuốt có hình lưỡi câu.

Cánh

Chỉ có một số loài kiến có cánh

Chỉ có loài kiến sinh sản, kiến chúa và kiến đực có cánh. Kiến chúa rụng cánh sau chuyến bay giao phối, để lại cánh có thể nhìn thấy, một đặc điểm phân biệt kiến chúa. Ở một số ít loài, xuất hiện kiến chúa và kiến đực không có cánh. Xem thêm kiến cánh và hiện tượng vũ hóa

Bụng

Metasoma (bụng) của kiến là cơ quan nội tạng quan trọng bao gồm cơ quan sinh sản, hô hấp (khí quản) và hệ thống bài tiết. Kiến thợ của nhiều loài có cấu trúc đẻ trứng biến đổ thành vòi để chế ngự con mồi và bảo vệ tổ của chúng.

Hiện tượng đa hình

Kiến thợ của một số loài có thể đẻ trứng

Trong đàn của một số ít loài kiến, có các tầng lớp được phân ra theo tính chất bên ngoài, kiến thợ với lớp kích thước riêng biệt, được gọi là kiến thợ nhỏ, trung bình và lớn. Thông thường, những con kiến lớn có đầu lớn không cân xứng và do đó có hàm dưới mạnh hơn. Các cá thể này thỉnh thoảng được gọi là “kiến lính” bởi hàm dưới mạnh giúp chúng chiến đấu hiệu quả hơn mặc dù chúng vẫn là kiến thợ và nhiệm vụ của chúng không khác so với kiến thợ nhỏ và trung bình. Ở một số ít loài, không có kiến thợ trung bình tạo ra sự phân chia rõ ràng giữa kiến nhỏ và kiến lớn. Chi kiến vàng có phân bố kích thước khác biệt. Một số loài cho thấy biến đổi không ngừng kích thước kiến thợ. Những con kiến thợ nhỏ nhất và lớn nhất của loài Pheidologeton diversus cho thấy sự khác biệt gấp 500 lần trọng lượng khô của chúng. Kiến thợ không thể giao phối, tuy nhiên do hệ thống xác định giới tính của loài kiến, kiến thợ ở một số loài có thể đẻ trứng và thụ tinh trở thành kiến đực có khả năng sinh sản, đơn bội. Vai trò của kiến thợ thay đổi theo tuổi tác và ở một số loài như kiến mật, các kiến thợ trẻ được nuôi cho đến khi dạ dày chúng phình to, bắt đầu lưu trữ thực phẩm. Kiến thợ đảm nhận lưu trữ thức ăn gọi là “replete”.

Tin tức khác